Khi Gamer trở thành GM21/04/2009

Tất nhiên không phải tất cả GM đều đã từng là gamer và ngược lại cũng không phải bất cứ ai chơi game cũng sẽ trở thành GM. Thế nhưng, tôi là gamer và cũng là GM.

Đã từng có người nói, GM và gamer giống nhau 1 điểm: sợ nhất là không được chơi game. Tất nhiên, tôi đồng ý với điều đó.

 

Khi tôi là Gamer :

 

Tôi tức giận khi tôi không thoải mái, khi có ai đó dám xúc phạm tôi, tôi sẽ quát tháo xả láng để giảm bớt cơn giận dữ. Tôi vốn là con người thẳng thắn, thích là nói, bày tỏ quan điểm của bản thân không hề ngại ngần gì. Vì với tôi, sống là phải thành thật với chính bản thân mình.

 

Tôi thích nói chuyện với mọi người và tôi nói bất cứ lúc nào tôi muốn. Tôi thích kể cho mọi người nghe những câu chuyện mà tôi biết và cũng thích được lắng nghe và hiểu những trải nghiệm mà cuộc sống mang lại cho người khác.

 

Tôi có thể chơi game bất cứ lúc nào tôi muốn. Lên bốn, tôi theo chân chị tôi đến quán game gần nhà. Và tình yêu đầu tiên của tôi bắt đầu. Có người yêu vài năm là chán nhau. Nhưng tôi yêu gần 20 năm rồi mà tôi vẫn chưa biết đến tính từ “chán”. Người ấy mang tên Game.

 

Tôi làm điều mà tôi thích. Khi cô giáo hỏi chúng tôi muốn là gì? Là mặt trời, là vì sao hay 1 điều gì khác? Bạn tôi thích làm nắng, người khác thích làm mây... Còn tôi, tôi thích làm gió. Vì chẳng ai trói buộc được gió, gió có thể đi đến đâu gió muốn và chỉ cần gió khẽ lướt qua những ngọn cỏ xanh rì cũng làm cuộc sống đẹp hơn vô cùng.

 

Và lúc đó, tôi ghét GM vô cùng. Vì đơn giản, trong mắt tôi GM là những người thật đáng ghét, hạch sách và cứng nhắc, họ chẳng khác nào những người thắt càvạt đi làm, làm việc như rôbốt chẳng chút xúc cảm. Khi mạng lag tôi bực mình với GM, tôi góp ý bằng chat gobal thì họ trả lời tôi bằng hàng chữ đỏ lòm. Tôi cần được tôn trọng nhiều hơn thế. Khi tôi bị hack, tôi ngỡ ngàng và thất vọng, sau bao công sức “cày cấy”, giờ đây trước mắt tôi là 1 thứ sạch trơn trống rỗng, tôi đã hy vọng từng ngày một để nhận được câu trả lời nhưng những gì tôi nhận được còn làm tôi thất vọng hơn nhiều, có thể tôi đã để lộ mật khẩu nhưng tôi cần 1 câu trả lời có tình người hơn là câu: “ hoàn toàn do lỗi của người chơi ”. Vâng, tôi ghét GM.

 

Khi tôi là GM :

 

Tôi không được giận dữ mà vẫn phải lịch sử trả lời dù người ta dùng những từ ngữ chả lấy gì làm đẹp đẽ. Tôi bắt đầu học cách kiềm chế bản thân, bắt đầu học cách nói những suy nghĩ của mình 1 cách nhẹ nhàng hơn. Nếu như trước đây, tôi sẽ nói rất nhiều, những lời hằn học và thù hằn, câu chuyện của tôi với kẻ đó cũng diễn ra dữ dội hơn thế. Nhưng cuối cùng, tôi vẫn có thêm 1 kẻ thù. Còn bây giờ, tôi vui khi tôi thấy rằng lời nói nhẹ nhàng làm cho cơn giận dữ của cả tôi và người đối thoại nguội lại; chúng tôi có thể bình tĩnh cùng chia sẻ quan điểm với nhau rồi tìm hướng giải quyết.

 

Tôi nói chuyện rất ít trong giờ làm việc. Vì ai cũng có công việc của mình và tôi học cách tôn trọng điều đó. Tôi có thể nói chuyện với mọi người khi mọi người thực sự rảnh rỗi. Và tôi cũng học được cách nói đúng lúc và đúng chỗ...

 

Khi tôi làm việc là lúc mọi người chơi game và  tôi, tôi ngắm người ta chơi. Đầu tiên, tôi cứ nghĩ tôi làm GM sẽ được thỏa thích với ước mơ là tha hồ chơi game, bất kể ngày và đêm. Nhưng thực tế lại trái ngược hoàn toàn với ước mơ. Tôi phải nhìn người ta chơi 8h/ 1ngày,  5 ngày/1 tuần, chưa kể có những tuần phải trực thứ 7, chủ nhật. Nhìn người ta chơi mà tủi thân vô cùng, cứ như là người ta ngồi ăn cơm còn mình ngồi ngoài dòm vào vậy.

 

Tôi phải làm mọi việc theo nguyên tắc mà mọi GM phải tuân theo. Có những việc mà theo cảm tính chắc chắn tôi sẽ xử sự theo cách khác nhưng ở đây, chúng tôi luôn xử sự theo nguyên tắc: “Giữ cho cái đầu lạnh và trái tim nóng”. Cái đầu lạnh để còn làm hack, đầu lạnh nên mặt cũng lạnh, trái tim nóng để còn bơm máu lên não mà làm việc, còn trái tim mà lạnh thì chắc mình cũng không còn ngồi đây mà viết GM’s Blog nữa rồi.

 

Và bây giờ, tôi không còn ghét họ nữa, không phải vì tôi cũng đang là GM mà là vì tôi hiểu rằng GM là công việc thầm lặng mà ko phải ai cũng hiểu được nỗi vất vả. Khi chưa bước chân vào làm tôi không thể tưởng tượng được áp lực công việc lại nặng nề đến như thế. Đau đầu, mỏi mắt, tê bả vai. Mỗi ngày, chúng tôi phải trả lời hàng trăm thư yêu cầu, đơn giản có, phức tạp có, ngọt ngào có, chua ngoa cũng có và thậm chí là cả những bức thư xúc phạm. Nhưng đó chỉ là công việc đơn giản nhất mà tôi được làm. Hack, cái động từ này bạn nghe quen không? Trong số hàng trăm thư yêu cầu hàng ngày trung bình có hơn 60% là thư báo hack. Căng mắt, dùng hết tất cả những gì gọi là chất xám ở trong đầu để hiểu hacker đã làm gì? Để đồ ở đâu? Có vẻ giống như cảnh sát hình sự điều tra tội phạm. Nhưng họ có nhiều công cụ khác nhau để điều tra, còn chúng tôi, công cụ duy nhất là chiếc máy tính. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc chúng tôi phải giữ máy tính như giữ báu vật... Đó là 1ngày bình thường. Nếu 1 ngày đẹp trời nào đó, tôi “trót dại” làm sai điều gì thì Head GM (tức là sếp của tôi) sẽ thực hiện nhiệm vụ cao cả là “hát” (mµ sếp tôi hát hay như Chaien vậy). Công việc áp lực làm cho cả phòng GM không có ai béo tốt, da thì xanh rớt như các chú bộ đội trong  Tây Tiến vậy: “Quân xanh màu lá, dữ oai hùng”. Đôi khi chúng tôi chia sẻ với nhau các bí quyết tăng cân.

 

Công việc của tôi là thế đấy, đôi khi nước mắt buộc phải chảy ngược vào trong nhưng tôi có được những điều mà không phải ai cũng có được. Giờ đây, tôi có niềm hạnh phúc khác bù đắp, tôi được sát vai bên cạnh những người bạn đã từng là gamer với tôi nhưng không phải với tư cách là gamer nữa mà là người bảo vệ cho họ. Và những lời cảm ơn của các gamer, sự động viên của các anh chị GM chính là động lực để tôi tiến bước lên phía trước mà không hề run sợ.

 

                                                                                                        
                                                                                           __GMSHN012__